DatNuocViet.comMột nước rất dài và rất hẹp
Đô thị và nông thôn

Ở đây không có tâm, nên không đo bằng khoảng cách tới tâm

Cách đọc quen thuộc là đặt một điểm làm tâm rồi đo mọi chỗ khác bằng khoảng cách tới nó. Trên một dải hẹp, cách ấy không chạy — vì mỗi chỗ tự định nghĩa bằng quan hệ với hai rìa chứ không với một tâm.

Schematic comparison of a hub-and-spoke diagram beside a long two-edged strip diagram, plain line drawing on paper

Cách đọc quen thuộc nhất là đặt một điểm làm tâm rồi đo mọi chỗ khác bằng khoảng cách tới nó — gần tâm thì thuộc về tâm, xa tâm thì thuộc vùng phụ thuộc.

Trên một dải hẹp, cách ấy không chạy. Không phải vì thiếu một điểm lớn, mà vì mỗi chỗ tự định nghĩa bằng quan hệ với hai rìa chứ không với một tâm.

Mô hình một tâm giả định điều gì?

Nó giả định rằng thứ quyết định vị thế của một chỗ là nó cách tâm bao xa. Muốn vậy thì phải có một hướng ưu tiên: mọi chỗ đều nhìn về cùng một điểm, và khoảng cách tới điểm ấy là thước chung.

Giả định ấy đúng ở nơi có một điểm mà mọi dòng đều quy về. Ở đó, hai chỗ cùng cách tâm một quãng thì hành xử giống nhau, dù chúng nằm ở hai phía đối diện.

Ở đây thước chung không phải khoảng cách tới tâm

Trên dải này, hai chỗ cùng cách một điểm lớn một quãng như nhau vẫn có thể khác hẳn nhau — vì một chỗ sát rìa núi còn chỗ kia sát rìa nước.

Cái phân biệt chúng là vị trí ngang, không phải khoảng cách tới đâu cả. Và vị trí ngang thì đo bằng hai rìa, mà hai rìa lại chạy dọc suốt chiều dài — nên chúng không quy về một điểm nào.

Nói cách khác, ở đây không có một tâm để đo, mà có hai đường để đo. Đó là hai hệ toạ độ khác loại, và trộn chúng lại là đọc sai từ bước đầu tiên.

Điểm lớn vẫn tồn tại, nhưng nó không làm tâm của phép đo

Cần nói rõ để khỏi hiểu nhầm. Trên dải đất này vẫn có những chỗ tập trung đông hơn hẳn xung quanh — điều đó không ai phủ nhận.

Nhưng chúng không đóng vai trò tâm trong phép đo này. Một chỗ cách một điểm đông đúc nửa ngày đường vẫn có thể đạt số 2 với hai rìa, và như vậy nó không phụ thuộc vào điểm ấy theo cách mà mô hình tâm mô tả.

Phép đo bằng số rìa với tới đo khả năng tự với tới nguyên liệu và lối ra, chứ không đo mức gắn bó với một nơi tập trung. Hai chuyện khác nhau, và chuyện thứ nhất mới là chuyện mà hình dạng đất quyết định.

Vì sao dải hẹp lại làm mô hình tâm mất tác dụng?

Vì tâm hoạt động bằng cách gom: nó ở giữa, và mọi thứ quanh nó đi vào. Muốn vậy thì phải có một vùng quanh tâm đủ rộng theo mọi hướng.

Trên một dải hẹp, một điểm bất kỳ chỉ có hai hướng để gom — dọc lên và dọc xuống. Hai hướng còn lại chạm rìa ngay. Nên vùng quanh nó không phải một hình tròn mà là một đoạn thẳng, và một đoạn thẳng không có tâm theo nghĩa hình học thông thường — mọi điểm trên nó đều chỉ có hai phía.

Thay thế bằng cái gì?

Bằng đúng ba con số đã lập ở bài trước: số rìa với tới được cho ba loại việc. Ba con số ấy mô tả một chỗ mà không cần biết nó cách bất cứ đâu bao xa.

Và chúng so được trực tiếp giữa hai chỗ bất kỳ, kể cả hai chỗ cách nhau rất xa theo chiều dọc — vì thước đo là quan hệ với hai rìa, mà hai rìa thì có mặt ở mọi quãng.

Nếu phải chọn một tâm thì chọn theo trục nào?

Có người vẫn muốn giữ mô hình tâm cho tiện. Nếu buộc phải làm vậy thì ít nhất nên biết mình đang chọn trục nào, vì hai trục cho hai kết quả không thay nhau được.

Chọn tâm theo trục dọc — một điểm nằm giữa chiều dài — thì thước đo là quãng đi dọc, và nó có nghĩa: hai chỗ cùng cách điểm ấy một quãng dọc thì thật sự giống nhau về điều kiện, vì chúng nằm ở hai quãng đối xứng của cùng một biến thiên đều.

Chọn tâm theo trục ngang thì vô nghĩa ngay, vì bề ngang quá hẹp: mọi điểm đều cách "tâm ngang" một quãng ngắn như nhau, và con số ấy không phân biệt được gì. Trục dọc còn chỗ cho một tâm; trục ngang thì không. Và vì phần lớn thông tin nằm ở trục ngang, một mô hình tâm dựng trên trục dọc tuy hợp lệ nhưng lại bỏ sót đúng phần đáng đọc nhất.

Hệ quả: không có "vùng ven" theo nghĩa quen thuộc

Trong mô hình tâm, vùng ven là vòng nằm giữa tâm và vùng xa — nó được định nghĩa bằng khoảng cách tới tâm.

Ở đây không có vòng nào như vậy. Cái tương ứng gần nhất là phần giữa của lát cắt ngang — đới nằm giữa hai rìa. Nhưng nó không phải một vòng quanh cái gì cả; nó là một dải chạy dọc, dài bằng cả dải đất, và nó có mặt ở mọi quãng chứ không quây quanh một điểm.

Đọc nó như một vùng ven là gán cho nó một tâm mà nó không có.

Mô hình một tâm giả định điều gì?

Rằng thứ quyết định vị thế của một chỗ là khoảng cách tới tâm — nghĩa là phải có một hướng ưu tiên và mọi chỗ đều nhìn về cùng một điểm.

Vì sao trên dải hẹp mô hình ấy không chạy?

Vì hai chỗ cùng cách một điểm một quãng như nhau vẫn khác hẳn nhau, tuỳ một chỗ sát rìa núi còn chỗ kia sát rìa nước. Cái phân biệt là vị trí ngang, đo bằng hai đường chứ không bằng một điểm.

Vậy những chỗ tập trung đông có vai trò gì?

Chúng vẫn tồn tại nhưng không làm tâm trong phép đo này. Một chỗ cách nơi đông đúc nửa ngày đường vẫn có thể đạt số 2 với hai rìa, nên nó không phụ thuộc theo cách mô hình tâm mô tả.

Ở đây có "vùng ven" không?

Không theo nghĩa quen thuộc. Cái gần nhất là đới giữa của lát cắt ngang, nhưng nó là một dải chạy dọc có mặt ở mọi quãng chứ không phải một vòng quây quanh điểm nào.

Cần tư vấn cụ thể cho trường hợp của bạn?

Chúng tôi sẽ liên hệ trong vòng 24 giờ.

Đăng ký tư vấn ngay

Bài viết liên quan

Bạn cần hỗ trợ thêm?

Để lại thông tin, chúng tôi sẽ liên hệ trong 24 giờ.

hoặc
Gọi ngay +849.219.219.88