Trên một dải hẹp, phép đọc sắc nhất không phải đo mà là đếm. Cắt một lát ngang, đi từ rìa núi ra rìa nước, và đếm xem gặp bao nhiêu đới.
Kết quả gồm hai phần: một con số — bao nhiêu đới — và một danh sách có thứ tự — đới nào trước, đới nào sau. Hai thứ ấy tả gọn một chỗ hơn mọi mô tả bằng lời.
Thế nào thì tính là một đới?
Không chia đều, không chia theo độ cao. Ranh giữa hai đới là ranh chức năng: chỗ mà mặt đất thôi làm được việc này và bắt đầu làm được việc khác.
Đi ngang và dừng lại mỗi lần câu trả lời cho câu hỏi "chỗ này làm được gì" đổi. Mỗi lần dừng là một ranh. Số khoảng giữa các ranh là số đới.
Cách này có ưu điểm lớn: nó không cần thước, không cần biết độ cao, và nó cho ra ranh ở đúng chỗ mà người dùng đất thật sự thấy có gì đổi.
Đây không phải đếm số lớp
Cần tách dứt khoát với một phép đếm nghe gần giống. Đếm lớp là đếm những thứ chồng lên nhau trong cùng một chỗ — nhiều lớp cùng chiếm một vị trí, và muốn đếm thì phải bóc từng lớp ra tại chỗ ấy.
Đếm đới ở đây thì ngược hẳn: các đới nằm cạnh nhau, mỗi đới một vị trí riêng, không đới nào chồng lên đới nào. Muốn đếm thì phải đi từ đầu này sang đầu kia.
Nói gọn: một bên đếm theo chiều sâu tại một điểm, một bên đếm theo chiều ngang dọc một tuyến. Hai phép đếm cho hai loại con số không so được với nhau, và trộn chúng lại là đọc sai cấu trúc ngay từ đầu.
Cũng không phải đo khoảng cách hay hỏi hướng
Ở chuyên mục đầu ta đo khoảng cách tới rìa — một độ dài. Ở chuyên mục thứ hai ta hỏi hướng nằm — một hướng. Ở đây ta đếm số đới — một số nguyên.
Ba đại lượng khác loại, và chúng bổ sung nhau. Hai chỗ có cùng bề ngang vẫn có thể khác số đới; hai chỗ cùng số đới vẫn có thể khác bề rộng từng đới.
Danh sách có thứ tự quan trọng ngang con số
Con số nói được ít nếu không kèm thứ tự. Hai lát cắt cùng năm đới có thể xếp khác nhau — và thứ tự mới là thứ cho biết chỗ ấy hoạt động ra sao.
Ghi theo dạng chuỗi, từ rìa núi ra rìa nước, mỗi đới một từ ngắn chỉ việc làm được ở đó. Chuỗi ấy so được thẳng với chuỗi của lát cắt khác, và chỗ hai chuỗi lệch nhau là chỗ đáng xem.
Phần lõi teo, phần mép chiếm gần hết
Đây là kết quả quan trọng nhất của cả chuyên mục. Trên một dải hẹp, mỗi đới không đủ chỗ để trải rộng, nên phần lõi mang thuần một tính chất teo lại, còn phần mép chiếm gần hết bề rộng của đới.
Hệ quả: đếm đới ở đây là đếm những thứ mà phần lớn thân mình là mép. Và mép nghĩa là mang tính chất của cả hai bên cùng lúc.
Đó là bằng chứng vật chất trực tiếp cho điều cả trang này dựng: mọi khoảnh đất đều nằm trong tầm với của cả hai rìa. Không phải một cách nói — nó đọc ra được bằng cách đi ngang và ghi lại.
Số đới thường là bao nhiêu?
Không có một con số cho cả dải đất, và đó chính là điều đáng đọc. Ở quãng dải nở rộng, đếm được nhiều đới hơn vì mỗi đới có chỗ để hình thành rõ. Ở quãng dải thắt lại, vài đới bị nén tới mức không còn nhận ra, và con số tụt xuống.
Nên số đới là một phép đo bề ngang gián tiếp — nhưng nó đo bề ngang theo cách hữu ích hơn: không phải bề ngang trên giấy mà là bề ngang còn đủ chỗ cho bao nhiêu loại đất khác nhau.
Đếm hai lần theo hai chiều để tự kiểm
Đi từ rìa núi ra rìa nước, đếm một lần. Rồi quay lại, đi từ rìa nước vào rìa núi, đếm lần nữa mà không nhìn kết quả cũ.
Hai con số phải bằng nhau. Lệch thì thường do một ranh mờ bị bỏ sót ở lần đi xuôi — ranh mờ dễ nhận ra hơn khi đi theo chiều ngược, vì lúc ấy ta đang rời khỏi một đới quen thay vì bước vào một đới lạ.
Thế nào thì tính là một đới?
Ranh giữa hai đới là ranh chức năng — chỗ mặt đất thôi làm được việc này và bắt đầu làm được việc khác. Không chia đều, không chia theo độ cao.
Đếm đới khác đếm lớp ở chỗ nào?
Lớp chồng lên nhau trong cùng một chỗ nên đếm theo chiều sâu tại một điểm. Đới nằm cạnh nhau, mỗi đới một vị trí riêng, nên đếm theo chiều ngang dọc một tuyến. Hai con số không so được với nhau.
Vì sao phần mép lại chiếm gần hết mỗi đới?
Vì trên dải hẹp mỗi đới không đủ chỗ trải rộng nên phần lõi thuần một tính chất teo lại. Đếm đới ở đây là đếm những thứ phần lớn thân mình là mép — mà mép nghĩa là mang tính chất cả hai bên.
Vì sao nên đếm hai lần theo hai chiều?
Vì ranh mờ dễ bị bỏ sót khi đi xuôi. Đi chiều ngược thì nhận ra dễ hơn, vì lúc ấy ta đang rời khỏi một đới quen thay vì bước vào một đới lạ.